Văn hóa Ma-rốc: Medina cổ, Sahara và bản sắc Bắc Phi độc đáo trong dòng chảy văn minh thế giới

Ma-rốc – vùng đất của medina cổ, sa mạc Sahara và bản sắc giao thoa Ả Rập – Berber – châu Phi, nơi lưu giữ những giá trị văn hóa độc đáo.

Table of content

Nằm ở góc tây bắc của châu Phi, nơi Đại Tây Dương và Địa Trung Hải gặp nhau, Ma-rốc từ lâu đã được gọi là “ngưỡng cửa của châu Phi” và “cây cầu nối đến thế giới Ả Rập”. Trên mảnh đất ấy, những thành phố medina cổ như Fès, Marrakech và Chefchaouen vẫn vang vọng tiếng bước chân của các đoàn thương nhân thời Trung Cổ, nơi từng đón nhận lụa từ phương Đông, vàng từ vùng Sahel và tri thức từ Andalusia. Cùng lúc đó, về phía nam, sa mạc Sahara mở ra như một đại dương cát bất tận, nơi các bộ tộc du mục Berber đã sống, di chuyển và dệt nên những huyền thoại tồn tại qua hàng nghìn năm.

Văn hóa Ma-rốc chính là sự gặp gỡ của ba dòng chảy lớn: tinh thần Berber bản địa, truyền thống Ả Rập – Hồi giáo và ảnh hưởng Địa Trung Hải – châu Âu. Sự hòa quyện ấy không diễn ra trong tĩnh lặng, mà là sản phẩm của những cuộc di cư, bành trướng đế chế, giao thương xuyên sa mạc và sự sáng tạo không ngừng của con người trong nỗ lực thích nghi với thiên nhiên khắc nghiệt.

Khi bước vào medina với những con ngõ ngoằn ngoèo, các khu chợ souk rực rỡ, các đền thờ Hồi giáo cổ kính và những quán trà bạc hà thơm ngát, ta như bước ngược thời gian, trở lại nhịp sống Trung Cổ còn được gìn giữ gần như nguyên vẹn. Nhưng một Ma-rốc khác cũng hiện ra: những đô thị hiện đại như Casablanca, sự giao lưu nghệ thuật đương đại, các công trình kiến trúc mới phản chiếu hành trình hội nhập toàn cầu.

Văn hóa Ma-rốc: Medina cổ, Sahara và bản sắc Bắc Phi độc đáo trong dòng chảy văn minh thế giới

Trong bài viết này, Văn Hóa Thế Giới mở ra một hành trình khám phá Ma-rốc không chỉ như một điểm đến du lịch, mà như một nền văn hóa có chiều sâu lịch sử, bản sắc dân tộc, tôn giáo, nghệ thuật và di sản đã góp phần vào kho tàng văn minh nhân loại. Từ medina cổ, kiến trúc Hồi giáo – Berber, ẩm thực phong phú đến đời sống du mục Sahara, ta sẽ thấy cách Ma-rốc đứng giữa nhiều thế giới và tạo nên một bản sắc độc đáo không thể nhầm lẫn.


Lịch sử hình thành và bối cảnh văn hóa của Ma-rốc

Văn hóa Ma-rốc không thể hiểu nếu tách rời lịch sử lâu dài của vùng đất nằm giữa hai lục địa này. Ma-rốc là nơi cư trú của người Berber từ hàng nghìn năm trước, trước cả khi người Phoenicia hình thành các trạm buôn ven biển, trước đế chế La Mã hay trước khi Hồi giáo lan xuống Bắc Phi vào thế kỷ VII. Chính sự giao thoa – đôi khi hòa bình, đôi khi xung đột – giữa các nhóm cư dân và các đế chế đã tạo nên cấu trúc văn hóa đa tầng đặc trưng cho đất nước này.

Ảnh hưởng từ thế giới Địa Trung Hải, từ Andalusia – Tây Ban Nha Hồi giáo, từ các đế chế Berber hùng mạnh như Almoravid và Almohad, cho đến thời kỳ thuộc Pháp – Tây Ban Nha đã để lại dấu ấn sâu sắc trong kiến trúc, tôn giáo, nghệ thuật và cả cấu trúc xã hội của Ma-rốc. Nhìn vào Ma-rốc hôm nay, ta thấy một bản hòa tấu của thời gian — nơi truyền thống Berber vẫn được giữ gìn, nhưng được bao phủ bởi hơi thở Hồi giáo và sự hiện đại hóa theo nhịp sống toàn cầu.

Nguồn gốc Berber – lớp nền văn hóa cổ xưa của Bắc Phi

Người Berber (Amazigh) là cư dân bản địa đã sống ở Bắc Phi ít nhất từ 4.000–7.000 năm trước. Họ phát triển văn hóa du mục, nông nghiệp và thủ công truyền thống trong môi trường sa mạc – núi non khắc nghiệt. Văn hóa Berber là sự tôn vinh thiên nhiên: màu chàm của người Tuareg, họa tiết hình học trên thảm Amazigh, nhạc điệu trống bendir, hay nghi thức trong hôn lễ đều phản ánh triết lý tôn trọng đất và nước – hai yếu tố sống còn ở Sahara.

Trong thần thoại Berber, các nữ thần như Tanit (của Carthage – Punic, nhưng ảnh hưởng sâu đến Berber) biểu tượng cho sự sinh sôi của đất mẹ. Đây là một điểm giao thoa thú vị giữa văn hóa Berber và các nền văn minh Địa Trung Hải cổ đại như Carthage và Phoenicia. Những biểu tượng hình tam giác, hình mắt, họa tiết zigzag trên thảm Amazigh đều mang ý nghĩa bảo vệ, phồn thực và thịnh vượng.

Sự du nhập của Hồi giáo và sự Arập hóa Bắc Phi

Từ thế kỷ VII, Hồi giáo lan rộng khắp Bắc Phi, đem theo ngôn ngữ Ả Rập, luật pháp Sharia, kiến trúc Hồi giáo và mô hình nhà tế lễ. Ma-rốc trở thành một trung tâm Hồi giáo quan trọng, từng mở rộng ảnh hưởng sang bán đảo Iberia. Quá trình Arập hóa diễn ra mạnh mẽ, nhưng không xóa bỏ văn hóa Berber — trái lại, hai yếu tố kết hợp tạo nên bản sắc Ma-rốc: một Hồi giáo vừa chính thống, vừa mang màu sắc bản địa.

Tư tưởng của triết gia Hồi giáo Ibn Khaldun, người Bắc Phi, có ảnh hưởng lớn trong phân tích xã hội học và lịch sử. Ông nhấn mạnh vai trò của các bộ tộc du mục (như Amazigh) trong sự hình thành và suy vong các triều đại. Tư tưởng đó phản ánh đúng thực tế lịch sử Ma-rốc: các đế chế lớn như Almoravids và Almohads đều xuất thân từ các nhóm Berber gắn với sa mạc.

Ảnh hưởng Địa Trung Hải và châu Âu

Vị trí chiến lược khiến Ma-rốc luôn nằm trong mạng lưới giao thương xuyên lục địa. Từ thời Phoenicia, Carthage, đến La Mã và sau này là Tây Ban Nha – Bồ Đào Nha – Pháp, các luồng ảnh hưởng đã để lại dấu ấn trong:

  • kiến trúc kasbah (tương đồng với các pháo đài Địa Trung Hải),
  • mô thức quy hoạch thành phố ven biển,
  • ẩm thực dùng dầu ô liu và gia vị,
  • âm nhạc pha trộn Andalusia, Ả Rập và Amazigh.

Sự hòa trộn ấy tạo nên một phong cách vừa châu Phi, vừa Địa Trung Hải – một nét rất riêng của Ma-rốc trong bản đồ văn hóa thế giới.


Medina cổ và cấu trúc đô thị truyền thống: Tấm gương phản chiếu lịch sử sống

Medina – khu phố cổ được bao bọc trong tường thành – là một trong những biểu tượng văn hóa đặc trưng nhất của Ma-rốc. Đây không chỉ là nơi buôn bán, sinh hoạt hay hành lễ, mà còn là nơi lưu giữ nhịp sống truyền thống đã tồn tại hàng thế kỷ. Nhiều medina của Ma-rốc được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới vì kiến trúc, quy hoạch và đời sống văn hóa gắn liền với thương mại thời Trung Cổ.

Bước vào medina ở Fès hay Marrakech, ta bị hút vào mê cung của những con ngõ nhỏ, nơi ánh sáng chỉ lọt xuống thành vệt mỏng. Những âm thanh rộn rã từ các chợ souk, tiếng búa rèn đồng, tiếng gọi nhau từ các quán ăn, tiếng rao của thương nhân… hòa thành bản giao hưởng sống động của đời sống đô thị truyền thống.

Kiến trúc medina: Nghệ thuật của không gian hẹp và sự thích nghi với khí hậu

Medina được quy hoạch khéo léo để tương thích với khí hậu nóng khô của Bắc Phi. Ngõ nhỏ và nhà san sát tạo bóng râm liên tục; các mái vòm giúp gió lưu thông; nhà riad với sân trong có cây cối, đài phun nước giúp điều hòa nhiệt.

Đặc biệt, nghệ thuật trang trí zellige (gạch men mosaic), tường vôi trắng, cửa khắc gỗ tinh xảo phản ánh sự hòa quyện của nghệ thuật Andalusia và Hồi giáo. Những hoa văn hình học – theo tư tưởng của Hồi giáo về sự hoàn hảo và vô hạn của Thiên Chúa – được triển khai tới mức độ tinh vi bậc nhất tại Ma-rốc.

Chợ souk – linh hồn kinh tế và văn hóa của medina

Souk không chỉ là nơi giao thương mà còn là nơi truyền nghề thủ công qua nhiều thế hệ. Mỗi khu trong souk được phân theo nghề:

  • souk gia vị
  • souk thảm Amazigh
  • souk đồ da
  • souk kim loại
  • souk gốm và zellige

Hoạt động ở đây cho thấy tính cộng đồng của văn hóa Hồi giáo – Berber, giống như cách Clifford Geertz mô tả trong các xã hội Hồi giáo Bắc Phi: chợ không chỉ là nơi mua bán, mà còn là “không gian xã hội”, nơi hình thành quan hệ, danh dự và bản sắc nghề nghiệp.

Di sản đô thị và sự biến đổi trong thời hiện đại

Nhiều khu medina vẫn giữ được cấu trúc thời Trung Cổ, nhưng đang phải đối mặt với áp lực hiện đại hóa: dân số tăng, nhu cầu du lịch, vấn đề bảo tồn kiến trúc cũ. Sự can thiệp của UNESCO và các chương trình trùng tu giúp bảo vệ medina khỏi nguy cơ xuống cấp, nhưng cũng đặt ra câu hỏi: làm sao để bảo tồn mà không làm biến dạng đời sống truyền thống?


Sahara và văn hóa du mục: Không gian sống định hình bản sắc Ma-rốc

Nếu medina là trái tim đô thị của Ma-rốc, thì Sahara là linh hồn của vùng đất này. Sa mạc trải dài như một đại dương cát vô tận, nơi con người phải học cách lắng nghe gió, hiểu dấu chân, và tôn trọng nhịp điệu thiên nhiên. Không có Sahara, sẽ khó hiểu bản sắc của người Amazigh, và càng khó hiểu cách Ma-rốc hình thành thế giới quan gắn với tự do, bền bỉ và tính cộng đồng.

Người du mục ở Sahara không chỉ là những người di chuyển liên tục; họ là những người gìn giữ tri thức cổ truyền về sự sống giữa khô hạn. Triết lý sống ấy thấm vào âm nhạc, kiến trúc, nghi lễ và tính cách con người — sự điềm tĩnh, lòng hiếu khách, sự gắn bó với gia đình và bộ tộc.

Người Tuareg – “những chiến binh xanh” của Sahara

Tuareg là một nhánh người Berber sống chủ yếu ở Sahara rộng lớn. Họ nổi tiếng với khăn che xanh chàm nhuộm bằng bột indigo, khiến màu sắc in lại trên da, tạo nên tên gọi “Người xanh”.

Lối sống Tuareg xoay quanh lạc đà, nước, và những tuyến đường cổ xưa từng kết nối Tây Phi – Bắc Phi. Vai trò của họ trong thương mại xuyên Sahara vô cùng quan trọng: họ vận chuyển muối, vàng, vải vóc, tạo nên các mạng lưới kinh tế kết nối nhiều vùng văn minh.

Văn hóa Ma-rốc: Medina cổ, Sahara và bản sắc Bắc Phi độc đáo trong dòng chảy văn minh thế giới

Tính mẫu hệ ở người Tuareg — nơi phụ nữ giữ vai trò quan trọng trong tài sản và dòng họ — phản ánh một biến thể độc đáo của văn hóa Amazigh, khác biệt với đa số xã hội Hồi giáo. Đây chính là minh chứng cho sự linh hoạt văn hóa của Sahara, nơi các ý niệm xã hội có thể tồn tại song song mà không phá vỡ cấu trúc truyền thống.

Kiến trúc sa mạc và sự thích nghi với khí hậu khắc nghiệt

Các ngôi làng sa mạc (ksar) và pháo đài (kasbah) được xây chủ yếu từ đất nung (pisé), có tường dày, cửa nhỏ, cửa sổ hẹp để giữ nhiệt. Kiến trúc này mang nét tương đồng với kiến trúc ở Lưỡng Hà cổ đại, nơi gạch bùn cũng là chất liệu chủ đạo.

Kasbah Ait Benhaddou — một Di sản UNESCO — là ví dụ điển hình cho nghệ thuật xây dựng sa mạc. Nó phản ánh:

  • Khả năng thích nghi với môi trường
  • Tổ chức xã hội theo gia tộc
  • Nghệ thuật trừu tượng của người Amazigh

Không gian sa mạc, vì thế, không phải chỉ là nơi khắc nghiệt, mà là nơi con người sáng tạo ra những mô thức sống hài hòa với thiên nhiên.

Âm nhạc Gnawa – tiếng vọng tâm linh của Sahara

Gnawa là dòng nhạc tâm linh có nguồn gốc từ cộng đồng hậu du cư và người nô lệ châu Phi đưa đến Ma-rốc qua các tuyến thương mại Sahara.

Âm nhạc Gnawa dùng:

  • trống qraqeb,
  • đàn guembri ba dây,
  • nhịp điệu lặp đi lặp lại mang tính xuất thần.

Nhiều nhà nhân học xem Gnawa tương đương với các hình thức “nhập đồng” trong tôn giáo châu Phi, nhưng hòa quyện với tư tưởng Sufi của Hồi giáo. Điều này tạo ra một dạng nghi lễ trị liệu tinh thần — một phần của thế giới quan “chữa lành bằng âm nhạc”.


Tôn giáo, phong tục và đời sống tinh thần ở Ma-rốc

Tôn giáo Hồi giáo hiện diện sâu đậm trong đời sống Ma-rốc, nhưng sắc thái bản địa Amazigh khiến nó khác biệt so với nhiều nước Ả Rập.

Đời sống tinh thần tại Ma-rốc là sự đan xen giữa:

  • Hồi giáo Sunni theo trường phái Maliki,
  • Sufism (Hồi giáo huyền nhiệm),
  • các tín ngưỡng bản địa Amazigh,
  • ảnh hưởng Andalusia từ Tây Ban Nha Hồi giáo.

Cách cộng đồng Ma-rốc thực hành tôn giáo có tính ôn hòa, mang đậm tính nhân văn và đề cao sự hài hòa cộng đồng.

Sufi và vai trò của huyền học Hồi giáo trong văn hóa Ma-rốc

Sufism tại Ma-rốc rất phát triển với các tariqa (dòng tu) như Qadiri, Tijani. Họ đề cao âm nhạc, thi ca và sự chiêm niệm.

Trong đời sống văn hóa, Sufi góp phần hình thành:

  • lễ hội âm nhạc truyền thống Gnaoua ở Essaouira,
  • nghệ thuật thiền định qua thơ ca,
  • các nghi lễ mang tính chữa lành.

Sufi giúp tôn giáo ở Ma-rốc trở nên mềm mại, gắn với niềm vui chứ không chỉ với giáo luật.

Nghi lễ bản địa Amazigh trong nhịp sống hiện đại

Nhiều nghi lễ Amazigh vẫn được duy trì:

  • lễ Imilchil – lễ hội kết đôi của người Amazigh ở Atlas
  • lễ mừng mùa xuân Idir
  • các nghi thức hôn lễ với trống bendir và họa tiết henna

Chúng phản ánh quan niệm vũ trụ của người Amazigh: con người phải hòa hợp với đất, mùa màng, và cộng đồng.

Điều đáng chú ý là dù chịu ảnh hưởng sâu từ Hồi giáo, người Ma-rốc vẫn giữ được lớp văn hóa cổ đại — điều tương tự như cách Nhật và Hàn giữ lại tín ngưỡng bản địa trong dòng chảy Phật giáo.

Vai trò của gia đình và cộng đồng

Gia đình là đơn vị cốt lõi của xã hội Ma-rốc. Quan hệ họ hàng rộng, tính cộng đồng cao khiến các nghi lễ như cưới hỏi, tang lễ, lễ tết trở thành sự kiện của cả khu phố.

Mẫu hình xã hội này gần với mô hình cộng đồng của văn hóa Ả Rập nói chung, nhưng vẫn giữ nét bản địa như vai trò quan trọng của phụ nữ Amazigh trong đời sống tinh thần — phản ánh sự đa dạng trong cấu trúc xã hội Ma-rốc.


Nghệ thuật và kiến trúc Ma-rốc: Nơi hội tụ của trí tưởng tượng và tâm linh

Kiến trúc Ma-rốc được xem là một trong những phong cách độc đáo nhất của thế giới Hồi giáo. Nó kết hợp sự tinh xảo của Andalusia, sự mạnh mẽ của Amazigh, và tinh thần trừu tượng của nghệ thuật Hồi giáo.

Từ những mái vòm khảm mosaic, cửa gỗ khắc tinh vi cho đến các tường thành sa mạc, kiến trúc Ma-rốc là “ngôn ngữ” thể hiện cách con người tìm thấy cái đẹp trong môi trường khắc nghiệt.

Nghệ thuật zellige và ý nghĩa biểu tượng của hình học Hồi giáo

Zellige — nghệ thuật ghép gạch men nhiều màu — không chỉ là trang trí. Nó phản ánh quan niệm tôn giáo: Thiên Chúa hiện diện trong trật tự, trong sự lặp lại vô hạn của hình học.

Các hoa văn như ngôi sao tám cánh, hình đa giác, vòng xoắn thể hiện triết học Hồi giáo cổ: cái đẹp là cửa ngõ dẫn đến chiêm nghiệm tâm linh.

Riad – linh hồn của ngôi nhà Ma-rốc

Riad là kiểu nhà truyền thống với sân trong, đài phun nước, cây cam – chanh.

Văn hóa Ma-rốc: Medina cổ, Sahara và bản sắc Bắc Phi độc đáo trong dòng chảy văn minh thế giới

Ý nghĩa văn hóa của riad:

  • nhấn mạnh tính riêng tư theo truyền thống Hồi giáo,
  • tạo không gian tĩnh lặng giữa ồn ào của medina,
  • gợi triết lý “thiên đường ở bên trong” — tương tự mô thức vườn trong kiến trúc Ba Tư cổ.

Riad là biểu tượng cho sự tôn vinh hài hòa giữa kiến trúc và tự nhiên.

Nghệ thuật Berber: thảm, bạc và họa tiết mang tính biểu tượng

Thảm Amazigh với họa tiết hình zigzag, mắt, tam giác mang ý nghĩa:

  • bảo vệ,
  • sinh sôi,
  • kết nối giữa người sống và tổ tiên.

Nghệ thuật Berber, giống như nghệ thuật thổ dân ở nhiều nơi trên thế giới, là “văn bản văn hóa” ghi lại lịch sử, ký ức và triết học của cộng đồng.


Ẩm thực Ma-rốc: Giao thoa của sa mạc, Địa Trung Hải và truyền thống Ả Rập

Ẩm thực Ma-rốc được xem là một trong những nền ẩm thực phong phú nhất thế giới, kết hợp gia vị Bắc Phi, rau củ Địa Trung Hải, thịt nướng sa mạc và kỹ thuật nấu ăn của Hồi giáo.

Tajine, couscous, harira, trà bạc hà… đều là biểu tượng văn hóa, không chỉ món ăn.

Tajine – biểu tượng của sự chậm rãi và cộng đồng

Tajine được nấu trong nồi đất hình nón, nấu chậm trong nhiều giờ.

Điều này phản ánh triết lý sống:

  • tôn trọng thời gian,
  • sự chia sẻ,
  • sự kiên nhẫn và hài hòa.

Nồi tajine chính là hình ảnh thu nhỏ của văn hóa Bắc Phi: đơn giản nhưng sâu sắc.

Trà bạc hà – nghi thức xã hội quan trọng

“Whisky Berber” — cách gọi vui của người Ma-rốc — là thức uống tượng trưng cho lòng hiếu khách.

Việc rót trà cao để tạo bọt không chỉ đẹp mắt mà còn thể hiện sự tôn trọng.

Trà bạc hà có vai trò tương tự như trà đạo Nhật Bản: nghi thức nhỏ nhưng phản chiếu bản sắc dân tộc.


Ảnh hưởng của Ma-rốc đối với văn hóa thế giới

Ma-rốc không chỉ là nơi lưu giữ truyền thống; nó còn tạo ảnh hưởng sâu rộng trên thế giới.

Ảnh hưởng này thể hiện qua:

  • kiến trúc Ma-rốc trong thiết kế nội thất toàn cầu,
  • âm nhạc Gnawa trong world music,
  • thời trang Berber truyền cảm hứng cho nhiều nhà thiết kế,
  • Casablanca như biểu tượng điện ảnh.

Những yếu tố này chứng minh Ma-rốc là “ngã tư văn hóa” có sức lan tỏa vượt ra ngoài biên giới.

Ma-rốc trong nghệ thuật điện ảnh và văn học

Các sa mạc và thành cổ của Ma-rốc xuất hiện trong hàng chục bộ phim Hollywood như Gladiator, The Mummy, Game of Thrones.

Sự hiện diện này không chỉ là bối cảnh đẹp mà còn biểu tượng cho không gian “liên văn minh” — vừa cổ đại, vừa hiện thực, vừa mang sắc thái thần thoại.

Thiết kế Ma-rốc trong không gian sống thế giới

Phong cách Moroccan décor lan rộng khắp thế giới với:

  • đèn kim loại cắt hoa văn,
  • gạch mosaic,
  • vòm cong,
  • họa tiết geometric.

Nó phản ánh nhu cầu tìm đến vẻ đẹp thủ công và sự cân bằng giữa trật tự – sáng tạo trong đời sống hiện đại.


Di sản UNESCO và vấn đề bảo tồn văn hóa Ma-rốc

Ma-rốc có nhiều di sản UNESCO: medina Fès, Marrakech, kasbah Ait Benhaddou, thành Rabat, thành phố xanh Chefchaouen…

Việc bảo tồn đặt ra thách thức lớn trong bối cảnh đô thị hóa và du lịch đại trà.

Thách thức của bảo tồn đô thị truyền thống

Các medina đang chịu:

  • quá tải dân số,
  • biến đổi nghề truyền thống,
  • áp lực thương mại hóa.

UNESCO và chính phủ Ma-rốc triển khai các dự án tu sửa, nhưng cần sự cân bằng để tránh biến medina thành “bảo tàng du lịch” mất linh hồn.

Bảo tồn văn hóa phi vật thể Berber

Ngôn ngữ Amazigh được công nhận là ngôn ngữ quốc gia từ 2011, là bước tiến quan trọng giúp gìn giữ bản sắc dân tộc.

Bảo tồn âm nhạc, nghi lễ, nghệ thuật dệt thảm… giúp lưu giữ trí nhớ của cộng đồng, tương tự cách nhiều quốc gia bảo vệ văn hóa bản địa.


Thông điệp vượt thời gian: Giá trị văn hóa Ma-rốc đối với nhân loại

Văn hóa Ma-rốc là tấm gương của sự giao thoa, nơi các luồng văn minh có thể hòa hợp mà không triệt tiêu nhau. Từ Sahara đến Địa Trung Hải, từ Amazigh đến Ả Rập, từ Andalusia đến châu Phi, Ma-rốc cho thấy sự đa dạng không phải là nguồn xung đột, mà là sức mạnh sáng tạo.

Thông điệp mà Ma-rốc gửi đến nhân loại hôm nay là bài học về:

  • khả năng sống hài hòa trong khác biệt,
  • giữ gìn di sản trong thời đại toàn cầu hóa,
  • tôn trọng thiên nhiên như một phần của căn tính,
  • coi văn hóa là cầu nối giữa các cộng đồng.

Trong thế kỷ XXI, khi thế giới đối mặt với khủng hoảng bản sắc, Ma-rốc trở thành minh chứng rằng một nền văn hóa đa tầng vẫn có thể gìn giữ linh hồn, đồng thời mở cửa để phát triển bền vững.

Updated: 10/12/2025 — 11:42 chiều

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *